Âm nhạc

SLIP~ons và câu hỏi về tính bền bỉ trong rock thay thế

Với Overtime, bộ tứ người Canada suy ngẫm về sức bền, bản sắc và sự thay đổi trong chính trị của âm nhạc guitar. EP mới của họ đặt ra câu hỏi điều gì có nghĩa khi duy trì một tiếng nói sáng tạo vượt ra ngoài những bối cảnh âm nhạc do tuổi trẻ chi phối.
Alice Lange

Có một sức nặng đặc biệt khi những nhạc sĩ được định hình bởi các mạng lưới độc lập cuối thế kỷ 20 phát hành tác phẩm mới trong một môi trường văn hóa đã hấp thụ thứ âm thanh từng bị xem là bên lề của họ. Khi rock thay thế dao động giữa hoài niệm và tái tạo, SLIP~ons đến từ Vancouver tiếp cận thể loại này không như những người hồi sinh quá khứ, mà như những người tham gia vào quá trình tiến hóa liên tục của nó, thử nghiệm cách âm lượng, giai điệu và trải nghiệm có thể lên tiếng trước các vấn đề về tuổi thọ nghệ thuật và bản sắc.

EP thứ hai của họ, Overtime, ra mắt vào thời điểm nhạc guitar một lần nữa phải thương lượng vị trí của mình trong văn hóa đương đại. Thay vì chạy theo xu hướng, nhóm nhấn mạnh sự căng thẳng giữa tính trực tiếp và chiều sâu suy tư, đặt chất liệu mới xoay quanh chủ đề bền bỉ — cả ở cấp độ cá nhân lẫn tập thể.

Ở trung tâm của SLIP~ons là Brock Pytel, cựu thành viên của ban nhạc Doughboys tại Montreal, cùng với tay bass Brian Minato, người gắn bó lâu năm với Sarah McLachlan. Sự kết hợp này gợi lên một giao điểm hiếm gặp của những lịch sử âm nhạc: tinh thần độc lập gai góc của pop-punk Canada gặp gỡ sự trau chuốt và mở rộng của phong cách sáng tác adult contemporary.

Chính sự căng thẳng đó tạo động lực cho Overtime. EP khai thác lớp âm guitar dày và động lực giai điệu thường gắn với các ban nhạc như Hüsker Dü và The Replacements, đồng thời vẫn giữ được sự trong trẻo đặc trưng của Bờ Tây. Âm thanh không mang tính mỉa mai cũng không cố ý hoài cổ. Nó trực diện, cô đọng và có chủ đích, gần như không có phần thừa.

Tựa đề đề cập đến hiệp phụ “sudden death” trong khúc côn cầu trên băng, một hình ảnh mang ý nghĩa văn hóa tại Canada. Ở đây, nó đóng vai trò như một ẩn dụ hơn là một yếu tố kịch tính: cảm thức heightened về việc sống trong khoảng thời gian kéo dài, nơi trải nghiệm làm sắc nét thay vì làm dịu đi mức độ rủi ro. Các ca khúc ngắn gọn, nhưng phạm vi cảm xúc đã mở rộng.

Nếu những sáng tác trước đây xoay quanh các mối quan hệ cá nhân, thì Overtime hướng tầm nhìn ra bên ngoài. Những dòng chảy chính trị xuất hiện mà không cần khẩu hiệu, phản ánh góc nhìn của những nhạc sĩ đã trải qua nhiều chu kỳ biến động văn hóa và kinh tế. Phần lời cho thấy nhận thức về các hệ thống và cấu trúc, chứ không chỉ là những bức xúc riêng tư. Sự dịch chuyển này mang lại cho EP một sự nghiêm túc grounded mà không làm mất đi đà tiến.

Địa điểm thu âm cũng bổ sung thêm một lớp bối cảnh. Được thực hiện tại Afterlife Studios ở Vancouver — trước đây là Mushroom Studios lịch sử — các phiên thu gắn với một truyền thống đã ăn sâu trong dòng nhạc độc lập Canada. Nhà sản xuất John Raham, người từng làm việc với những nghệ sĩ đa dạng như Dan Mangan và Tanya Tagaq, giữ cho phần trình diễn mộc mạc nhưng vẫn giàu không gian.

Phần hòa âm của Dave Ogilvie, nổi tiếng với sự gắn bó cùng Skinny Puppy, mang lại một độ nhám tinh tế. Các cạnh âm thanh không bị làm mượt; thay vào đó, chúng tạo khung căng thẳng cho giai điệu. Kỹ sư mastering Ronan Chris Murphy đem đến sự rõ ràng mà không làm phẳng dải động, giữ lại cảm giác một ban nhạc đang chơi cùng nhau trong thời gian thực.

Lịch sử của SLIP~ons được đánh dấu bởi những gián đoạn và trở lại. Pytel lần đầu xuất hiện vào cuối những năm 1980 với vai trò tay trống kiêm ca sĩ, lưu diễn rộng rãi trước khi rời bỏ âm nhạc hoàn toàn để sang Ấn Độ học thiền. Quyết định này, vốn được xem là cực đoan theo tiêu chuẩn ngành công nghiệp, ngày nay được nhìn nhận không phải như sự từ bỏ mà như một phần của hành trình tìm kiếm cân bằng. Khi anh và Minato tái hợp vào đầu những năm 2010, dự án mang theo hàng thập kỷ kinh nghiệm tích lũy.

Hành trình dài đó có thể nghe thấy trong âm nhạc. Cách chơi tiết chế, tự tin và không vội vàng. Thay vì cố gắng tái tạo tuổi trẻ, ban nhạc dường như quan tâm đến những gì còn lại sau nó — sự bền vững của âm lượng, giai điệu và bản năng tập thể.

Trong những năm gần đây, rock thay thế đã dao động giữa phục hưng và tái tạo. Các nghệ sĩ trẻ khai thác chất liệu âm thanh của nó, trong khi những tên tuổi kỳ cựu quay lại với các chuyến lưu diễn kỷ niệm. SLIP~ons chiếm một vị trí lặng lẽ hơn giữa hai cực đó. Overtime không cố gắng viết lại lịch sử hay giành lại nó. Thay vào đó, EP gợi ý rằng ngôn ngữ guitar của thập niên 1990 vẫn có ứng dụng đương đại, đặc biệt khi được lọc qua lăng kính trưởng thành và trải nghiệm sống.

Theo nghĩa đó, EP giống như sự tiếp nối của một cuộc đối thoại bị bỏ ngỏ từ nhiều thập kỷ trước hơn là một màn tái xuất. Nó cho thấy sự thờ ơ được cho là của slacker rock có thể cùng tồn tại với trách nhiệm, rằng distortion có thể đóng khung cho suy tư, và rằng thời gian — ngay cả trong “sudden death” — có thể tạo ra sự sáng tỏ thay vì chỉ là hoài niệm.

You are currently viewing a placeholder content from Default. To access the actual content, click the button below. Please note that doing so will share data with third-party providers.

More Information

Discussion

There are 0 comments.

```
?>