Phim

Pavane: Cuộc đấu tranh để được nhìn nhận vượt lên trên vẻ đẹp

Trong một nền văn hóa được định hình bởi hình ảnh, sự hiện diện đã trở thành một dạng vốn liếng. Bộ phim Hàn Quốc Pavane xoáy áp lực đó vào nội tâm, đặt câu hỏi điều gì còn lại khi ngoại hình không còn bảo đảm giá trị.
Molly Se-kyung

Ngày nay, sự thay đổi hiếm khi diễn ra trong riêng tư. Nó mở ra trên màn hình, được đo bằng lượt thích, những bức chân dung qua bộ lọc và những so sánh thầm lặng. Trong một thế giới nơi sự hiện diện vận hành như tiền tệ, bản sắc dường như ít được khám phá hơn là được lắp ghép — được định hình bởi thẩm mỹ và bị phán xét chỉ trong một cái nhìn.

Sự căng thẳng đó nằm ở trung tâm của Pavane, bộ phim do Lee Jong-pil đạo diễn, chuyển thể từ tiểu thuyết Pavane for a Dead Princess (2009) của Park Min-gyu. Thay vì xây dựng một câu chuyện tình lãng mạn quy mô lớn, phim thu hẹp góc nhìn vào ba người trẻ làm việc ở tầng hầm của một trung tâm bách hóa: một nhân viên trông xe, một nữ nhân viên bán hàng khép kín và một người đàn ông chông chênh trong những năm đầu trưởng thành. Cuộc sống của họ diễn ra dưới ánh hào nhoáng thương mại của các tầng phía trên, vừa tách biệt về không gian vừa mang ý nghĩa biểu tượng khỏi sân khấu hoàn hảo của chủ nghĩa tiêu dùng.

Sự khiêu khích thầm lặng của câu chuyện nằm ở việc chất vấn “lookism” — quan niệm cho rằng vẻ đẹp vận hành như một hệ thống phân tầng xã hội. Ở Hàn Quốc, nơi ngoại hình có thể ảnh hưởng đến cơ hội việc làm, tình cảm và sự dịch chuyển xã hội, chủ đề này mang trọng lượng đặc biệt. Nhưng nỗi bất an mà phim đề cập không chỉ giới hạn ở một khu vực. Trên các nền tảng số, thuật toán ưu ái những gương mặt phù hợp với chuẩn mực thịnh hành, biến thẩm mỹ thành vốn liếng và việc trình bày bản thân thành lao động.

Pavane - Netflix
Pavane.
(L to R) Moon Sang-min as Lee Gyeong-rok, Byun Yo-han as Park Yo-han in Pavane.
Cr. Cho Wonjin/Netflix © 2026

Tiểu thuyết của Park từng thẳng thắn trong phê phán, khắc họa một mối quan hệ bị chi phối bởi phép tính khắc nghiệt của vẻ đẹp và địa vị. Bộ phim kế thừa tiền đề đó nhưng tái định hình cho ngôn ngữ điện ảnh, vốn khó tránh khỏi việc lựa chọn những diễn viên có ngoại hình ưa nhìn như Go Ah-sung, Moon Sang-min và Byun Yo-han. Kết quả không còn là câu chuyện về sự xấu xí theo nghĩa đen, mà là về cảm giác vô hình được nội tâm hóa — cảm giác né tránh ánh nhìn, thu mình lại để khỏi bị phán xét.

Theo cách đó, Pavane trở thành một nghiên cứu về sự tái định nghĩa bản thân không cần đến phô trương. Các nhân vật không trải qua những màn lột xác ngoạn mục hay những khoảnh khắc bừng tỉnh đậm chất điện ảnh. Sự thay đổi diễn ra chậm rãi, gần như không thể nhận ra, thông qua sự công nhận hơn là sự tiết lộ: một ánh nhìn giữ lâu hơn một nhịp, một cuộc trò chuyện làm dịu thế phòng thủ, gợi ý rằng được nhìn thấy, không cần trình diễn, có thể đã là đủ.

Nhịp điệu ấy là lựa chọn có chủ ý. Tựa đề gợi nhắc một điệu nhảy thời Phục Hưng, sau này được bất tử hóa trong âm nhạc cổ điển, đặc trưng bởi những bước đi chậm rãi và vẻ thanh nhã tiết chế. Bộ phim cũng theo nhịp tương tự, nán lại ở những hành lang ánh đèn huỳnh quang và phòng nghỉ nơi tuổi trẻ không hào nhoáng mà mệt mỏi. Nó trở thành đối trọng với nhịp kể chuyện tăng tốc của thời đại, nơi hành trình bản sắc thường bị nén lại trong những khoảnh khắc lan truyền.

Bối cảnh tầng hầm nhấn mạnh ẩn dụ trung tâm. Phía trên mặt đất là tiêu dùng và phô bày; phía dưới, lao động lặng lẽ tiếp diễn, phần lớn không được chú ý. Cuộc đấu tranh của các nhân vật không chỉ là kinh tế mà còn là hiện sinh. Làm thế nào để khẳng định giá trị nội tại trong một hệ thống đồng nhất giá trị với bề mặt?

Câu hỏi ấy vang vọng qua nhiều thế hệ. Những khán giả trẻ, đang điều hướng các nền tảng ngập tràn hình ảnh, nhận ra cái giá tâm lý của sự so sánh liên tục. Thế hệ millennials đối mặt với sự trì trệ nghề nghiệp thấy phản chiếu những tham vọng bị đình lại của chính mình. Khán giả lớn tuổi có thể đồng cảm với sự tiết chế cổ điển của bộ phim và niềm tin rằng phẩm giá có thể tồn tại ngoài hào quang danh vọng.

Sức mạnh của Pavane nằm ở việc từ chối lãng mạn hóa sự vô hình, đồng thời cũng không biến nó thành giật gân. Bản sắc ở đây không phải là một thương hiệu, cũng không phải là một cuộc nổi loạn được dàn dựng để nhận tràng pháo tay. Nó là một sự thương lượng — giữa cách thế giới nhìn bạn và cách bạn chọn nhìn chính mình.

Khi các câu chuyện toàn cầu ngày càng cụ thể, tầm ảnh hưởng của chúng lại mở rộng một cách nghịch lý. Bằng cách đặt các nhân vật trong những áp lực đặc thù của Hàn Quốc đương đại, bộ phim mời gọi khán giả ở nơi khác suy ngẫm về những hệ tầng tương tự trong xã hội của họ. Vẻ đẹp, năng suất và thành công có thể khoác lên mình những bộ trang phục văn hóa khác nhau, nhưng phép tính bên dưới vẫn quen thuộc.

Cuối cùng, Pavane gợi ý rằng sự tái định nghĩa bản thân không nhất thiết đòi hỏi một cuộc lột xác triệt để. Điều cần thiết là sự công nhận. Được gọi ra khỏi bóng tối, như một nhân vật mô tả, ít liên quan đến thay đổi hơn là đến sự cho phép — cho phép được tồn tại mà không cần phải đạt chuẩn để được chấp thuận.

Trong một kỷ nguyên mà bản sắc dường như luôn được sắp đặt và tuyển chọn, đề xuất khiêm tốn ấy mang một sức mạnh lặng lẽ.

You are currently viewing a placeholder content from Default. To access the actual content, click the button below. Please note that doing so will share data with third-party providers.

More Information

Discussion

There are 0 comments.

```
?>