Phim

Người khổng lồ cuối cùng trên Netflix: người cha trở về — nhưng đó có phải là điều Boris cần không?

Khi chữ hiếu gặp vết thương bị bỏ rơi có chủ đích — câu hỏi mà không bộ phim nào dám trả lời thẳng
Veronica Loop

Boris dẫn khách du lịch đi thăm Thác Iguazú, một trong những kỳ quan thiên nhiên vĩ đại nhất thế giới. Anh thuộc lòng từng con số về chiều cao, lưu lượng nước, mùa lũ. Anh biết cách đứng trước thứ gì đó khổng lồ mà không bị cuốn trôi. Điều anh chưa bao giờ học được là cách đứng trước mặt cha mình — và bộ phim xây dựng xung quanh sự bất lực đó là điều trung thực nhất mà Người khổng lồ cuối cùng (El último gigante) cố gắng thực hiện, dù đôi lúc tác phẩm đánh mất dũng khí với chính những gì nó đã tìm ra.

Julián, người cha trong câu chuyện, đã không biến mất. Đây chính là chi tiết quan trọng phân biệt bộ phim này với hàng loạt phim gia đình thông thường. Julián — do Oscar Martínez thủ vai với vẻ tự tin của người đàn ông chưa hoàn toàn đánh giá đúng cái giá của những quyết định mình đã làm — là phi công cũ đã duy trì hai gia đình hoàn chỉnh ở hai thành phố khác nhau tại Argentina, rồi ở một thời điểm nào đó, đã chọn gia đình không phải ở Puerto Iguazú. Boris khi ấy lên bảy. Cậu bé không bị bỏ rơi theo nghĩa thông thường của một người cha mất tích. Cậu được đặt lên bàn cân, được so sánh với một phương án khác, và trở thành kẻ thua cuộc. Người lớn Boris — do Matías Mayer thủ vai với vẻ bình thản có kiểm soát của người có kiến trúc cảm xúc bị gián đoạn trước khi hoàn thành — đã dành 28 năm biến bản án đó thành tính cách của mình.

Với người Việt, câu chuyện này chạm vào một vùng tâm lý sâu hơn và phức tạp hơn những gì bề mặt của bộ phim gợi ra. Chữ hiếu — nghĩa vụ yêu kính cha mẹ vô điều kiện, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác qua ca dao, tục ngữ, qua câu “Công cha như núi Thái Sơn” — không đặt ra điều kiện: nghĩa vụ đó tồn tại ngay cả khi cha mẹ không làm tròn bổn phận của mình. Nhưng câu chuyện của Boris không phải là câu chuyện về một đứa trẻ thiếu cha. Đây là câu chuyện về một đứa trẻ biết rằng người cha của mình đang sống ở một thành phố khác, với một gia đình khác mà người đó đã chọn thay thế cho mình. Không phải vắng mặt — mà là có mặt ở nơi khác. Sự khác biệt đó tạo ra một vết thương không có tên trong bất kỳ ngôn ngữ nào.

You are currently viewing a placeholder content from Default. To access the actual content, click the button below. Please note that doing so will share data with third-party providers.

More Information

Oscar Martínez, người đã trở thành diễn viên Mỹ Latin đầu tiên nhận giải Coppa Volpi tại Liên hoan phim Venice năm 2016, mang đến cho Julián một kỹ thuật diễn xuất ít ai có — khả năng giữ đồng thời hai điều mà không giải quyết cái nào. Julián không đến với sự khiêm nhường hay sụp đổ. Ông đến như chính mình, với phong thái của người tin rằng yêu cầu mình sắp đặt ra là hợp lý. Đó là vấn đề. Một Julián thực sự tan vỡ sẽ dễ chịu đựng hơn với Boris — và kịch tính hơn nhiều sẽ ít hơn. Phiên bản Martínez thủ vai — kiêu ngạo và dễ bị tổn thương cùng hoạt động song song, khoảng cách giữa điều nhân vật tin mình xứng đáng được và điều anh ta thực sự đáng nhận — đó là phiên bản bộ phim cần đến.

Matías Mayer gánh vác gánh nặng kỹ thuật khó hơn. Boris trong suốt nửa đầu bộ phim phải thuyết phục khán giả rằng sự kìm nén cảm xúc là có thật, không phải biểu diễn — rằng bề mặt bình lặng là kết quả của 28 năm tổ chức nội tâm có chủ đích. Mayer, xuất thân từ sân khấu nhạc kịch trước khi chuyển sang truyền hình và điện ảnh nghiêm túc qua Barrabrava và Iosi, el espía arrepentido, mang đến Boris một sự hiện diện thể xác tự nhiên không cần trình diễn. Nơi Martínez kiểm soát không gian bằng uy thế sân khấu, Mayer thể hiện sự chưa hoàn chỉnh trong chính cơ thể mình — năng lượng của người có sự hình thành cảm xúc bị gián đoạn, chưa bao giờ được kết thúc đúng cách. Sự bất đối xứng giữa hai diễn viên là cấu trúc chính xác cho hai nhân vật: người cha mang uy quyền của một cuộc đời đã vận hành; người con mang sự chưa hoàn chỉnh của cậu bé bảy tuổi vẫn còn sống bên trong.

Bộ phim Bố già (2021) của Trấn Thành — bộ phim có doanh thu cao nhất lịch sử điện ảnh Việt Nam — là một điểm so sánh đáng suy ngẫm. Bố già cũng xây dựng trên tình cha con, trên sự hiểu lầm và khoảng cách thế hệ. Nhưng người cha trong phim Trấn Thành là người cha hiện diện — có mặt, yêu thương theo cách của mình, dù vụng về. Sức mạnh cảm xúc của Bố già nằm ở sự nhận ra: khán giả nhìn thấy cha mình trong đó. Người khổng lồ cuối cùng đặt ra câu hỏi khác và khó hơn — không phải về người cha không biết cách thể hiện tình yêu, mà về người cha đã chọn không có mặt, và nay quay lại đòi hỏi điều gì đó từ đứa con mà sự vắng mặt đó đã định hình.

Đây là điều mà chữ hiếu — bổn phận vô điều kiện của người con với cha mẹ — không chuẩn bị sẵn câu trả lời. Nghiên cứu về hiếu đạo trong văn hóa Việt cho thấy nghĩa vụ này tồn tại không phụ thuộc vào hành vi của cha mẹ. Nhưng nó không giải thích được điều này: khi Julián trở về vì ông đang hấp hối, khi nhu cầu được tha thứ xuất phát từ cái chết gần kề chứ không phải từ sự hối lỗi chân thành, thì người con trong tình huống đó đang thực hiện chữ hiếu — hay đang bị bào mòn bởi hoàn cảnh?

Cú máy mà nhiều nhà phê bình Argentina đã nhắc đến — hình ảnh Julián đứng dưới thác nước đang đổ xuống trong chuyến tham quan của Boris, nhẫn nhịn ướt đẫm trong im lặng — thực hiện điều mà lời thoại không làm được: nó đặt hai người đàn ông trong tương quan với thứ gì đó không thể tranh luận được. Dòng nước không ngừng, không quan tâm, và không giải quyết bất cứ điều gì giữa họ. Đây là thứ mà điện ảnh gia đình Việt Nam, thường chọn sức mạnh của im lặng và cử chỉ nhỏ hơn là đỉnh điểm kịch tính, sẽ nhận ra ngay lập tức — ý tưởng rằng những khoảnh khắc lớn nhất không phải lúc nào cũng được nói ra.

Người khổng lồ cuối cùng phát hành toàn cầu trên Netflix từ ngày 1 tháng 4 năm 2026, sau khi ra mắt giới hạn tại các rạp chiếu Argentina từ 26 tháng 3. Bộ phim dài 100 phút, được quay hoàn toàn tại tỉnh Misiones của Argentina, với sự tham gia của Inés Estévez trong vai Leticia — mẹ Boris, Luis Luque trong vai Bebe và Johanna Francella trong vai Mich, người yêu của Boris. Đạo diễn kiêm biên kịch Marcos Carnevale, một trong những nhà làm phim Argentina nổi tiếng nhất với phong cách kể chuyện nhân văn và ấm áp, đã chọn bối cảnh Cataratas del Iguazú không chỉ làm phông nền mà còn như một đối trọng tự nhiên — vẻ hùng vĩ của thiên nhiên đứng bên cạnh sự nhỏ bé của hai con người không tìm ra ngôn ngữ chung.

Điều bộ phim cuối cùng đặt khán giả đối mặt không phải là liệu Boris có tha thứ được không — điều đó luôn luôn có thể. Câu hỏi thực sự là: khi người cha trở về trong hoàn cảnh hấp hối, khi sự tha thứ trở thành điều mà một người hấp hối cần chứ không phải điều một người con tự nguyện trao đi — thì Boris đang tự do lựa chọn, hay đang chịu đựng một hình thức áp đặt mới mà lần này mặc trang phục của lòng nhân từ? Câu hỏi đó không có câu trả lời. Nó đứng ở mép thác, như dòng nước không ngừng chảy, không quan tâm ai đúng ai sai.

Thảo luận

Có 0 bình luận.

```
?>