Phim

Vành đai phòng lửa và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau khi hệ thống rút lui

Trong Vành đai phòng lửa, cuộc chiến của một người mẹ để cứu con mình diễn ra giữa bối cảnh một vụ cháy rừng dữ dội. Nhưng căng thẳng sâu xa hơn xuất hiện khi các cơ quan chức năng rút lui và việc sinh tồn trở thành gánh nặng mang tính cá nhân.
Martha O'Hara

Ở nhiều nơi trên thế giới, niềm tin vào các thể chế đã trở nên có điều kiện. Từ y tế công cộng đến thảm họa môi trường, nhiều gia đình âm thầm đặt ra một câu hỏi từng được xem là không thể nghĩ tới: điều gì sẽ xảy ra nếu hệ thống không thể bảo vệ chúng ta?

Sự bất an đó nằm ở trung tâm của Vành đai phòng lửa, bộ phim giật gân tâm lý nói tiếng Tây Ban Nha do David Victori đạo diễn. Phim theo chân Mara, do Belén Cuesta thủ vai, khi một kỳ nghỉ gia đình trong rừng biến thành thảm kịch lúc đám cháy ập đến và cậu con trai nhỏ của cô mất tích. Khi lực lượng cứu hộ tạm dừng tìm kiếm và ra lệnh sơ tán, Mara từ chối rời đi.

Ngọn lửa thật đáng sợ, nhưng khoảnh khắc gây chấn động nhất của phim lại là sự rút lui của các thiết chế. Quyết định của lực lượng Vệ binh Dân sự ưu tiên an toàn chung thay vì tiếp tục tìm kiếm một đứa trẻ mất tích là hợp lý, thậm chí đúng quy trình. Tuy nhiên, với Mara, đó là dấu hiệu của một vết nứt trong khế ước xã hội. Cô nhận ra rằng sự bảo vệ luôn có giới hạn.

Firebreak - Netflix
CORTAFUEGO. Joaquin Furriel as Luis, Diana Gomez as Elena, Belén Cuesta as Magda in CORTAFUEGO. Cr. Niete/Netflix © 2024

Vết rạn nứt đạo đức ấy biến câu chuyện từ một phim sinh tồn đơn thuần thành một tác phẩm mang hàm ý văn hóa sâu sắc hơn. Sự phản kháng của Mara không được khắc họa như một màn anh hùng ca, mà là một phản ứng thô ráp, tuyệt vọng và rất đỗi đương đại. Cô bước ra khỏi khuôn khổ tuân thủ công dân không phải vì phủ nhận thẩm quyền, mà vì thực tế trước mắt đòi hỏi một phản xạ nguyên bản hơn.

Những năm gần đây, hình ảnh cháy rừng lan rộng khắp Nam Âu, California và Australia đã trở nên quen thuộc đến đáng lo ngại. Các thảm họa liên quan đến khí hậu đi kèm cảnh báo, quy trình và họp báo, nhưng cũng đi kèm những đội ngũ ứng phó quá tải và các ưu tiên thay đổi liên tục. Vành đai phòng lửa khai thác sự căng thẳng đó, cho thấy thảm họa hiện đại buộc con người bước vào những vùng xám đạo đức, nơi logic thể chế và nghĩa vụ cá nhân va chạm.

Bối cảnh gia đình càng làm tăng áp lực. Ngôi nhà nghỉ hè vốn là nơi trú ẩn và lưu giữ ký ức nay trở thành chiếc bẫy. Bị cô lập và bao quanh bởi khói, Mara và những người thân không chỉ đối mặt với ngọn lửa đang tiến đến, mà còn với hệ quả tâm lý của việc bị bỏ mặc tự xoay xở.

Câu chuyện về sự bỏ rơi này phản ánh một tâm thế văn hóa rộng lớn hơn. Các khảo sát qua nhiều thế hệ cho thấy sự hoài nghi về khả năng của chính phủ trong việc xử lý hiệu quả các khủng hoảng môi trường. Khán giả trẻ, chịu ảnh hưởng bởi nỗi lo khí hậu, thường nhìn các thảm họa quy mô lớn qua lăng kính thất bại hệ thống. Trong khi đó, khán giả lớn tuổi có thể đồng cảm mạnh mẽ hơn với cơn ác mộng làm cha mẹ ở trung tâm câu chuyện. Vành đai phòng lửa kết nối hai góc nhìn này bằng cách neo bình luận xã hội của mình vào một nỗi sợ phổ quát: mất con trong khoảnh khắc hỗn loạn.

Nhân vật Santi, một kiểm lâm địa phương vừa là đồng minh vừa là đối tượng bị nghi ngờ, làm phức tạp thêm cán cân quyền lực. Khi quyền lực chính thức rút lui, số phận của gia đình phụ thuộc vào một cá nhân hoạt động ở rìa hệ thống. Anh đại diện cho một dạng niềm tin khác, dựa trên sự gần gũi và hiểu biết địa phương thay vì chức danh chính thức. Trong khủng hoảng, bộ phim gợi ý, tính chính danh có thể dịch chuyển rất nhanh.

Đạo diễn David Victori dàn dựng đám cháy leo thang với nhịp độ dồn dập, phản chiếu sự sụp đổ nội tâm của các nhân vật. Tuy vậy, yếu tố thị giác không bao giờ lấn át hoàn toàn câu hỏi đạo đức. Mỗi diễn biến mới lại đặt ra một vấn đề khó chịu: đến khi nào sự tuân phục trở thành đồng lõa với chính mất mát của mình?

Sức vang của bộ phim vượt ra ngoài cốt truyện trực tiếp. Khi các hiện tượng thời tiết cực đoan ngày càng gia tăng, những cuộc thảo luận về khả năng ứng phó thường tập trung vào hạ tầng và công nghệ. Vành đai phòng lửa tước bỏ những bảo chứng ấy. Không có thiết bị hiện đại nào xuất hiện để cứu nguy, không có sự phối hợp hoàn hảo nào lập tức tái lập trật tự. Chỉ có khói, hỗn loạn và một người mẹ phải đưa ra những quyết định có thể ám ảnh cô mãi về sau.

Theo nghĩa đó, bộ phim gia nhập làn sóng ngày càng tăng của các tác phẩm giật gân mang màu sắc sinh thái, nơi môi trường không chỉ là phông nền mà là một lực lượng chủ động tái định hình trật tự xã hội. Thiên nhiên không thương lượng, trong khi các thể chế phải tính toán. Khoảng cách giữa hai thực tại ấy trở thành không gian buộc con người phải hành động.

Vành đai phòng lửa cuối cùng phản ánh một chuyển dịch văn hóa trong cách khán giả tiếp nhận hiểm nguy. Những câu chuyện sinh tồn không còn chỉ xoay quanh sức chịu đựng thể chất, mà còn về sự mong manh của các hệ thống nâng đỡ đời sống thường nhật. Nỗi sợ không chỉ là đám cháy lan rộng, mà là khả năng sự trợ giúp sẽ ngừng lại.

Với những khán giả đang sống trong một thế giới chồng chéo khủng hoảng, cảm giác bất an đó không hề xa lạ. Tác động lâu dài của bộ phim có lẽ nằm không chỉ ở những ngọn lửa, mà ở đề xuất âm thầm nhưng ám ảnh của nó: khi hệ thống rút lui, chúng ta sẵn sàng trở thành ai?

You are currently viewing a placeholder content from Default. To access the actual content, click the button below. Please note that doing so will share data with third-party providers.

More Information

Discussion

There are 0 comments.

```
?>