Sách

Oscar Wilde, ký ức văn hóa và đời sống hậu thế của một thiên tài bị tai tiếng bao phủ

Một thế kỷ và một phần tư sau khi qua đời, cuộc đời và sự nghiệp của Oscar Wilde vẫn tiếp tục định hình các cuộc tranh luận về bản sắc, nghệ thuật và sự phán xét lịch sử. Một cuộc đấu giá lớn tại London đưa di sản cá nhân của ông trở lại trước công chúng.
Martha Lucas

Một trăm hai mươi lăm năm sau khi Oscar Wilde chết trong cảnh lưu vong, sự hiện diện của ông vẫn mang tính thời sự một cách bất ngờ. Trong một thời đại ám ảnh với việc đánh giá lại những nhân vật văn hóa từng bị gạt ra bên lề hoặc bị lên án, sự tái xuất của các bản thảo, thư từ và đồ dùng cá nhân của ông mời gọi sự chú ý mới không chỉ đối với văn chương của Wilde, mà còn đối với cách các xã hội ghi nhớ, tái khung và gán giá trị cho những cuộc đời nghệ thuật gắn liền với tranh cãi.

Câu chuyện của Wilde không thể tách rời khỏi những vấn đề vẫn còn mang tính đương đại rõ nét: sự kiểm soát bản sắc, cái giá của sự hiển hiện và mối quan hệ đầy bất ổn giữa thiên tài nghệ thuật và quyền lực xã hội. Bị kết án tại London năm 1895 vì các hành vi đồng tính, ông trải qua hai năm tù trước khi lưu vong sang Pháp. Paris, nơi ông từ lâu đã giao du với giới văn sĩ và nghệ sĩ, vừa là chốn nương náu vừa là điểm dừng cuối cùng. Ông qua đời tại đó trong lặng lẽ, để rồi về sau có được một sự hiện diện mang tính tượng đài tại nghĩa trang Père Lachaise, dưới tác phẩm điêu khắc có cánh của Jacob Epstein.

Những tư liệu do nhà sưu tập người Anh Jeremy Mason tập hợp đã phác họa quỹ đạo ấy với độ bao quát hiếm thấy. Trong hơn sáu thập kỷ, Mason không tìm kiếm một giai đoạn riêng lẻ nào trong sự nghiệp của Wilde, mà là toàn bộ hành trình, từ tham vọng tuổi trẻ đến những chiến thắng sân khấu, từ ngục tù đến suy tàn. Điều hiện lên không phải là một đền thờ danh tiếng, mà là một hồ sơ tư liệu về một nhà văn có tiếng nói công chúng không thể tách rời khỏi sự mong manh riêng tư.

Trong số các hiện vật có những bức ảnh chụp sớm tại New York năm 1882, khi Wilde còn đang tạo dựng hình ảnh của mình như một kẻ khiêu khích thẩm mỹ, khoác lên mình nhung và lụa cho các chuyến diễn thuyết tại Mỹ. Ở những tài liệu khác, thư từ hé lộ một giọng điệu thân mật hơn: những ghi chú gửi nhà phê bình Ada Leverson viết vài tuần trước khi ông bị bắt, thư trao đổi về chủ nghĩa ăn chay, và những lời nhắc nhở tinh nghịch gửi cho một đứa trẻ, thấm đẫm thứ mỉa mai đạo đức vốn làm nên phong cách văn xuôi của ông. Ngay cả hóa đơn cho hoa tại tang lễ của ông cũng còn được lưu giữ, một lời nhắc lạnh lùng về sự giản lược nghi lễ bao quanh cái chết của ông.

Các tác phẩm văn học trong bộ sưu tập nhấn mạnh phạm vi hình thức và tầm nhìn quốc tế của Wilde. Những bản in đầu tiên của Chân dung Dorian Gray và Bản ballad ngục Reading xuất hiện לצד các bản thảo và bản nháp, bao gồm tư liệu liên quan đến Shelley và các bài luận về vai trò của người nghệ sĩ. Salomé, được viết bằng tiếng Pháp và dành cho Sarah Bernhardt, là minh chứng cho sự gắn bó sâu sắc của Wilde với văn hóa lục địa châu Âu và sự từ chối của ông trong việc bị giới hạn bởi các chuẩn mực văn học Anh.

Những hiện vật như vậy tất yếu đặt ra các câu hỏi về quyền sở hữu và ý nghĩa. Bản thảo và thư từ không còn là những hành vi giao tiếp riêng tư, mà trở thành hàng hóa, với giá trị được định hình bởi độ hiếm, nguồn gốc và huyền thoại. Tuy vậy, chúng đồng thời đóng vai trò như những nhân chứng lịch sử. Chúng làm phức tạp hóa hình ảnh quen thuộc về Wilde như chỉ là một kẻ dí dỏm hay một vị tử đạo, để lộ thay vào đó một nhà văn đang lao động, quan tâm đến tình bạn, nghề nghiệp và kết cấu thường nhật của đời sống.

Việc Wilde ngày nay chiếm một vị trí vững chắc trong kinh điển văn học, và ngày càng hiện diện trong diễn ngôn công cộng về lịch sử LGBTQ+, đánh dấu một sự đảo ngược sâu sắc của vận mệnh ông. Việc lưu thông các di vật cá nhân của ông phản ánh không chỉ sự ngưỡng mộ, mà còn một nỗ lực rộng lớn hơn nhằm phục hồi những tiếng nói từng bị luật pháp và quy ước xã hội bóp nghẹt. Theo nghĩa đó, sự phân tán của bộ sưu tập không phải là một kết thúc, mà là một chương nữa trong đời sống hậu thế kéo dài của Wilde.

Khi lời văn của ông tiếp tục được dàn dựng, chuyển thể và trích dẫn, những tờ giấy mỏng manh và các bức ảnh gắn với ông nhắc nhở rằng ký ức văn hóa được xây dựng từ những dấu vết vật chất. Chúng đặt ra câu hỏi về cách các xã hội lựa chọn ghi nhớ những người từng bị họ khước từ, và điều gì xảy ra khi chính sự nổi loạn trở thành một phần của di sản.

DOUGLAS (LORD ALFRED) Portrait photograph of Lord Alfred Douglas, by Cameron Studio, SIGNED BY THE SITTER ("Alfred Douglas", and in a different hand "à 23 ans") on the image, [c.1893] Estimates_1,000 - 2,000
DOUGLAS (LORD ALFRED) Portrait photograph of Lord Alfred Douglas, by Cameron Studio, SIGNED BY THE SITTER (“Alfred Douglas”, and in a different hand “à 23 ans”) on the image, [c.1893] Estimates_1,000 – 2,000

Bình luận

Có 0 bình luận.

```