Nghệ thuật

Sự phản kháng của vật chất trước hư vô số hóa tại Art Basel Hong Kong

Trung tâm Hội nghị và Triển lãm Hong Kong trở thành nơi hồi sinh của những giá trị thế tục khi Pace Gallery kết nối những bóng ma của chủ nghĩa Hiện đại đời đầu với các cỗ máy sinh học thời đương đại. Thông qua các tác phẩm của Anicka Yi và Amedeo Modigliani, buổi trưng bày chất vấn sự ổn định của hình ảnh con người trong một thế giới của những tài sản số đầy biến động.
Lisbeth Thalberg

Một chiếc cổ dài và nhợt nhạt vươn lên từ cổ áo sẫm màu, đôi mắt người mẫu gắn chặt trong một cái nhìn vĩnh cửu, trống rỗng, dường như hút toàn bộ bầu không khí của căn phòng vào một khoảng không u uất và kịch tính. Bề mặt bức tranh mang vết rạn nứt của một thế kỷ, một ghi chép vật lý của sơn dầu và thời gian, neo giữ người xem vào một khoảnh khắc cụ thể và không thể lặp lại.

Ngay gần đó, một sắc thái khác của sự ám ảnh hiện hình trong vẻ trong mờ huyền ảo từ các hình họa gần đây của Mao Yan. Trong tác phẩm Xiao Tang with a Mirror, nhân vật dường như đang tan biến về mặt vật chất, một khoảng không lung linh chống lại sự rõ nét bão hòa của kỷ nguyên kỹ thuật số hiện đại.

Sự đan xen giữa hai kỷ nguyên này gợi lên nỗi lo âu sâu sắc về sự xói mòn của bản thể vật lý. Trong khi Amedeo Modigliani sử dụng sự biến dạng của cơ thể để chạm tới một sự thật tâm lý sâu sắc hơn, thì nghệ sĩ đương đại giờ đây phải đấu tranh để giữ cho cơ thể không biến mất hoàn toàn vào một đám mây dữ liệu và mã lệnh.

Sự căng thẳng này hiện rõ nhất trong thực hành của Anicka Yi, người từ lâu đã khám phá những điểm giao thoa hữu cơ đầy hỗn loạn giữa công nghệ và sinh thái. Bức tranh mới của cô, lần đầu tiên được trưng bày, đóng vai trò như một cỗ máy sinh học, một bề mặt có kết cấu nơi ranh giới giữa cái tổng hợp và cái tự nhiên không còn có thể phân biệt.

Thực tại vật chất của những vật thể này đóng vai trò như một sự ma sát cần thiết chống lại tính tức thời của hiện tại. Các tác phẩm dựa trên quá trình của Wang Guangle, được bồi đắp từng lớp qua nhiều tháng, đòi hỏi một hình thức tương tác chậm hơn, buộc mắt người xem phải lần theo sự tích tụ vật lý của thời gian.

Trong tác phẩm Relatum play of primitive của Lee Ufan, sức nặng lạnh lẽo của thép gặp gỡ sự hiện diện không khoan nhượng của đá. Tác phẩm sắp đặt tạo ra một trọng lực cảm giác, nhắc nhở người quan sát rằng bất chấp những phần mở rộng kỹ thuật số, chúng ta vẫn gắn liền với những vật liệu nguyên sơ của trái đất.

Sự phụ thuộc vào quá trình phân tầng này gợi nhắc về chủ nghĩa Tối giản của những năm 1960, nhưng động lực đã thay đổi. Nếu thế kỷ trước phản kháng lại tính công nghiệp, thì kỷ nguyên hiện tại phản kháng lại cái ảo, tìm kiếm sự an ủi trong bóng ma của các bậc thầy lịch sử như Alexander Calder và Agnes Martin.

Sự hiện diện của tác phẩm Le Petit croissant của Alexander Calder, một tác phẩm điêu khắc động treo từ năm 1963, mang lại một đối trọng chuyển động cho sức nặng tĩnh tại của các bức tranh xung quanh. Sự cân bằng tinh tế và tính cơ học đơn giản của nó đem đến sự giải thoát khỏi những thuật toán vô hình, phức tạp đang chi phối văn hóa toàn cầu.

Bằng cách đặt những kiệt tác của các tượng đài thế kỷ 20 bên cạnh những tấm vải dệt từ loạt tác phẩm Negative Entropy của Mika Tajima, sự giám tuyển khẳng định rằng tính vĩnh cửu của các định chế nghệ thuật là loại tiền tệ ổn định duy nhất còn sót lại. Nghệ thuật không chỉ được trình bày như một hàng hóa, mà là một mỏ neo văn hóa.

Cuộc đối thoại giữa những tác phẩm này cuối cùng đặt ra câu hỏi liệu một kiệt tác hàng trăm năm tuổi có còn dạy cho người xem hiện đại cách để duy trì tính người. Đó là một câu hỏi được trả lời thông qua thực tại xúc giác của đá cẩm thạch, mùi sơn dầu và cái bóng bền bỉ từ bàn tay người nghệ sĩ.

Khi lằn ranh giữa sinh học và công nghệ tiếp tục mờ nhạt, không gian phòng trưng bày vận hành như một phòng thí nghiệm cho linh hồn. Chính tại nơi đây, cái huyền ảo và cái công nghiệp va chạm, đưa ra tầm nhìn về một tương lai mà ở cốt lõi của nó vẫn luôn bị ám ảnh bởi chính lịch sử của mình.

Discussion

There are 0 comments.

```
?>